Những người lặng thầm "gieo" yêu thương nơi bệnh viện
Phía sau những ca trực kéo dài xuyên đêm là biết bao áp lực, vất vả và cả những hy sinh thầm lặng của đội ngũ điều dưỡng. Họ không chỉ chăm sóc người bệnh bằng chuyên môn mà còn bằng sự sẻ chia, lòng nhân hậu và tình yêu nghề bền bỉ. Từ bệnh viện vùng cao đến những khoa hồi sức căng thẳng của tuyến tỉnh, những điều dưỡng vẫn ngày ngày âm thầm cống hiến, viết nên vẻ đẹp bình dị mà cao quý của nghề điều dưỡng.
Nữ điều dưỡng vùng cao tận tụy với người bệnh
Nhắc đến điều dưỡng Diệp Thị Liền, sinh năm 1989, công tác tại Khoa Khám bệnh, Cấp cứu lưu (Bệnh viện Đa khoa khu vực Tiên Yên), đồng nghiệp đều dành cho chị sự yêu mến bởi tính cách giản dị, gần gũi và luôn hết lòng với bệnh nhân.
Dẫn chúng tôi đi gặp chị Liền đúng vào lúc khoa cấp cứu đang khẩn trương tiếp nhận một bệnh nhân gặp tai nạn. Giữa tiếng máy móc, tiếng gọi nhau vội vã của các y bác sĩ, người nữ điều dưỡng nhỏ nhắn vẫn thoăn thoắt thực hiện từng thao tác chuyên môn. Trên gương mặt đầy tập trung ấy là ánh mắt dịu dàng, ân cần dành cho người bệnh.
Trong lúc đang chờ chị Liền làm việc, chúng tôi được lãnh đạo bệnh viện cho biết, mỗi ngày Khoa Khám bệnh, Cấp cứu lưu tiếp nhận và cấp cứu hơn 400 lượt bệnh nhân. Khối lượng công việc lớn, áp lực cao nhưng chị Liền luôn là người tận tụy, chăm sóc bệnh nhân chu đáo như chính người thân của mình.
Sau ca cấp cứu, trên gương mặt còn lấm tấm mồ hôi, chị Liền nhẹ nhàng chia sẻ: Tôi chọn nghề điều dưỡng không phải vì đó là một công việc dễ dàng, mà vì tôi muốn được làm điều có ý nghĩa như cấp cứu trường hợp tai nạn vừa rồi. Nghề điều dưỡng cho tôi cơ hội được chăm sóc, lắng nghe và đồng hành cùng bệnh nhân trong những lúc họ yếu đuối nhất. Mỗi ngày làm việc là một lần tôi học cách kiên nhẫn hơn, thấu hiểu hơn và biết trân trọng sức khỏe cũng như cuộc sống. Tôi nhận ra rằng, đôi khi bệnh nhân không chỉ cần thuốc men, mà còn cần một lời động viên, điều đó khiến tôi cảm thấy mình có ích và có thể mang lại giá trị cho người khác.
Sinh ra và lớn lên ở vùng cao Tiên Yên, sau khi tốt nghiệp ngành Điều dưỡng của Trường Cao đẳng Y tế Quảng Ninh, chị quyết định trở về quê hương công tác. Đến nay, chị đã có 16 năm gắn bó với nghề điều dưỡng, công việc nhiều vất vả nhưng cũng đầy yêu thương và trách nhiệm.
Công tác tại địa bàn miền núi, nơi có đông đồng bào dân tộc thiểu số sinh sống, chị cũng như các đồng nghiệp cũng gặp không ít khó khăn. Rào cản ngôn ngữ khiến việc hỏi bệnh, hướng dẫn điều trị hay giải thích tình trạng sức khỏe nhiều lúc trở nên vất vả. Có những bệnh nhân phải được giải thích nhiều lần mới hiểu và hợp tác điều trị. Không ít người dân vẫn còn giữ thói quen chữa bệnh theo kinh nghiệm dân gian, chỉ đến viện khi bệnh đã nặng, điều đó càng khiến chị và đồng nghiệp thêm trăn trở.
Không chỉ tận tụy trong công tác chăm sóc bệnh nhân, chị Liền còn say mê nghiên cứu khoa học. Chị là chủ nhiệm 2 đề tài nghiên cứu cấp cơ sở gồm: “Thực trạng năng lực quản lý của Điều dưỡng trưởng khoa tại Trung tâm Y tế huyện Tiên Yên năm 2023”; “Thực trạng nhận thức về phòng biến chứng của người bệnh đái tháo đường type 2 điều trị ngoại trú tại Trung tâm Y tế huyện Tiên Yên năm 2025”. Cùng với cộng sự, chị còn tham gia nhiều đề tài khác được lãnh đạo bệnh viện và Sở Y tế đánh giá cao.
Phía sau chiếc áo blouse trắng là một người phụ nữ với nhiều lo toan đời thường. Chị có hai con đang tuổi ăn học, còn chồng cũng là điều dưỡng. Những ca trực nối tiếp khiến bữa cơm gia đình nhiều khi không trọn vẹn. Nhưng chính sự cảm thông của gia đình nhỏ đã giúp chị thêm sẻ chia, động viên vượt qua áp lực công việc.
Điều dưỡng trưởng tận tâm với nghề
Tại Bệnh viện Bãi Cháy, Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Thu Hằng, Khoa Ngoại tổng hợp, là cái tên được nhiều đồng nghiệp và bệnh nhân nhắc đến bằng sự trân trọng. Gần 30 năm gắn bó với nghề, chị Hằng luôn tâm niệm nghề điều dưỡng không chỉ là công việc mưu sinh mà còn là trách nhiệm và tình thương dành cho người bệnh.
Trong suốt quá trình công tác, chị từng chăm sóc nhiều ca bệnh nặng, nhưng điều khiến chị nhớ mãi là trường hợp một bệnh nhân bị áp xe gan đến từ đảo Ngọc Vừng, hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Ngày nhập viện, bệnh nhân trong tình trạng suy kiệt, sốt cao liên tục, tinh thần gần như tuyệt vọng. Quá trình điều trị kéo dài với việc dẫn lưu, bơm rửa ổ áp xe hằng ngày, nguy cơ biến chứng luôn hiện hữu. Có thời điểm, gia đình bệnh nhân gần như nghĩ đến điều xấu nhất.
Trong những ngày ấy, chị Hằng không chỉ làm tốt nhiệm vụ chuyên môn mà còn lặng lẽ ở bên động viên người bệnh. Chị cẩn thận trong từng lần thay băng, theo dõi sát diễn biến sức khỏe, kiên trì động viên bệnh nhân ăn từng thìa cháo nhỏ, nhẹ nhàng giải thích để họ yên tâm điều trị. Sự tận tình ấy dần giúp người bệnh lấy lại niềm tin. Sau nhiều ngày điều trị, sức khỏe bệnh nhân cải thiện rõ rệt và được xuất viện trong niềm xúc động của gia đình.
Với chị Hằng, niềm vui lớn nhất của người điều dưỡng là nhìn thấy bệnh nhân khỏe mạnh trở về nhà. Không chỉ tận tâm trong công việc chuyên môn, chị còn tích cực tham gia các hoạt động thiện nguyện, đặc biệt là phong trào hiến máu tình nguyện nhiều năm liền. Với chị, mỗi giọt máu cho đi là thêm một cơ hội sống cho người bệnh.
Nhận xét về đồng nghiệp của mình, bác sĩ chuyên khoa II Chu Mạnh Tường, Phó phụ trách Khoa Ngoại tổng hợp (Bệnh viện Bãi Cháy) cho biết, điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Thu Hằng là người có chuyên môn vững vàng, trách nhiệm, tận tụy với bệnh nhân và luôn sẵn sàng hỗ trợ đồng nghiệp. Gần 30 năm công tác, chị luôn là tấm gương về y đức và tinh thần phục vụ người bệnh.
Hết lòng giành giật sự sống cho bệnh nhân
Ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh, điều dưỡng Phan Văn Cường, hơn 23 năm gắn bó với nghề điều dưỡng hồi sức tại Khoa Hồi sức tích cực, chống độc - Đột quỵ, luôn được đồng nghiệp quý mến bởi tinh thần trách nhiệm và sự tận tâm với bệnh nhân.
Khoa Hồi sức tích cực chống độc - Đột quỵ là nơi luôn căng thẳng bởi những ca bệnh nguy kịch, những đêm trắng giành giật sự sống cho bệnh nhân. Nhưng với anh Cường, chính nơi ấy đã giúp anh học được sự bình tĩnh, đoàn kết cùng đồng nghiệp và giàu lòng nhân ái.
Anh nhớ mãi một ca bệnh suy hô hấp nặng, tụt huyết áp phải đặt nội khí quản và thở máy. Trong gần một giờ cấp cứu căng thẳng, cả ê-kíp liên tục ép tim, dùng thuốc vận mạch, theo dõi sát từng chỉ số sinh tồn. Là người điều dưỡng trực tiếp bên giường bệnh, anh vừa chuẩn bị thuốc, kiểm tra đường truyền, vừa động viên người nhà đang hoang mang ngoài cửa phòng hồi sức.
"Khi tiếng monitor báo nhịp tim ổn định trở lại, cả kíp trực như vỡ òa. Những giọt mồ hôi sau lớp đồ bảo hộ lúc ấy khiến tôi hiểu rằng mọi nỗ lực của mình đều xứng đáng. Nhiều ngày sau, khi bệnh nhân cai được máy thở và tỉnh táo, người nhà xúc động nắm tay cảm ơn từng nhân viên trong khoa. Khoảnh khắc ấy càng khiến tôi thêm yêu nghề mình đã lựa chọn". Anh Cường nhớ lại.
Không chỉ tận tụy trong công tác chăm sóc người bệnh, anh Cường còn luôn chủ động học hỏi, nâng cao trình độ chuyên môn, thực hiện nhiều kỹ thuật khó, đồng thời tích cực nghiên cứu khoa học nhằm nâng cao hiệu quả điều trị. Đặc biệt, anh cùng các cộng sự thực hiện đề tài “Nghiên cứu tình trạng nhiễm khuẩn huyết liên quan đến Catherer tĩnh mạch trung tâm tại Khoa Hồi sức tích cực, chống độc - đột quỵ”. Đề tài do anh làm chủ nhiệm đã được bệnh viện áp dụng vào thực tiễn.
Điều dưỡng là một nghề đặc biệt. Họ không chỉ chăm sóc sức khỏe mà còn âm thầm đồng hành cùng người bệnh trong những thời khắc khó khăn nhất của cuộc đời. Ở những khoa phòng khác nhau, với những áp lực khác nhau, nhưng điều dưỡng Diệp Thị Liền, Nguyễn Thị Thu Hằng hay Phan Văn Cường đều gặp nhau ở một điểm chung - sự tận tâm, lòng nhân hậu và tình yêu nghề lặng thầm phía sau màu áo trắng.
